
Tiểu thúc tử mất trí nhớ rồi.
Vừa mở mắt liền túm lấy ta, giọng điệu dính dấp nũng nịu: "Phu nhân, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn, đừng giận nữa được không?"
Phu quân khiếp sợ, phu quân phẫn nộ, nhưng phu quân lại chọn tha thứ.
Còn bảo ta đừng nói sự thật mà kích thích đệ ấy.
"Đệ ấy thích trưởng tỷ của nàng bao năm nay, yêu mà không được, vốn dĩ đã rất đáng thương rồi, nàng hãy thấu hiểu cho đệ ấy chút đi."
Ngay cả mẹ chồng vốn luôn chê bai ta không sinh được con cũng phụ họa: "Ngươi ăn không ngồi rồi ở phủ họ Tạ, nay thay phu quân chăm sóc tiểu thúc tử, đương nhiên phải tận tâm, việc gì cũng phải thuận theo thằng bé."
Ta ghi nhớ thật kỹ tám chữ cuối cùng kia.
Tiểu thúc tử chê cháo nóng, ta thổi cho đệ ấy.
Tiểu thúc tử chê miệng đắng, ta hôn đệ ấy.
Khi tiểu thúc tử nói giường không đủ ấm, ta vén chăn nằm vào, lấy tay xoa bụng cho đệ ấy.
"Giờ thì sao?"
Nam nhân thẹn thùng khẽ ừ một tiếng.
"Hơi nóng rồi..."
Thể loại: Chữa Lành, Cổ Đại, Sủng, Hài Hước
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 8,043
Tác giả: MỘC MỘC MỘC MỘC