
Phụ thân ta vì muốn nhàn nhã, cứ ba ngày lại mắc bệnh nhẹ, năm ngày lại mắc bệnh nặng.
Nào là đau đầu, đau chân, đau lưng, đến lúc không nghĩ ra tên bệnh nào nữa thì ngài lại bảo tim mình vô cớ thấy buồn bã, hiu quạnh.
Còn ta thì “hổ phụ sinh hổ tử”, giỏi hơn cả bậc tiền bối.
Để tránh việc phải đi xem mắt, ta đã nằm liệt trên giường ba tháng nay rồi.
Hoàng thượng nghe tin liền phán là một cặp trời sinh, ban hôn ta cho Tĩnh Vương – vị vương gia cũng nổi danh vì ốm đau lâu ngày không dậy nổi để xung hỷ.
Đêm tân hôn, hai kẻ bệnh tật nằm trên giường, ai nấy đều không chịu cử động trước.
Nửa đêm, từ ngoài cửa sổ bỗng nhiên có một tên thích khách bay vào.
Ta liền cá chép quẫy mình bật dậy khỏi giường, cùng lúc đó Tĩnh Vương cũng r/út k/iếm, đ/âm thẳng tên thích khách ghim chặt vào tường.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tĩnh Vương hỏi: "Vương phi không phải là bị li/ệt sao?"
Ta phản vấn: "Vương gia không phải sắp ch/ết rồi sao?"
Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Ngọt,Hài Hước
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 6
Lượt xem: 3,240
Tác giả: TIỂU LỘC LỘC THÀNH NHA