Bìa truyện

VÂN NÊ

Ta vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.

Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lòng ta vừa vui mừng vừa thấp thỏm.

Cho nên dù nghĩa muội vẫn ở trong phủ, dù viện của ta là nơi rách nát nhất, dù tất cả hạ nhân đều bắt nạt ta, ta đều không bận tâm, bởi ta biết phụ thân và mẫu thân chắc chắn yêu thương ta.

Cho đến khi tên thư sinh nghèo cầm hôn thư của nghĩa muội tìm đến tận cửa, nghĩa muội khóc lóc quỳ dưới chân phụ mẫu.

"Phụ thân, mẫu thân, chẳng lẽ hai người nỡ lòng để con gả cho tên thư sinh nghèo kia, sống những ngày tháng nghèo hèn khốn cùng sao?"

"Huống hồ nữ nhi trong nhà đâu chỉ có mỗi mình con, chẳng phải vừa tìm được một kẻ sao, nàng ta ngốc nghếch, cứ để nàng ta gả cho tên thư sinh nghèo đó đi."

Phụ mẫu cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên với ta kể từ khi ta về nhà.

"Vân Nê, thư sinh kia nhân phẩm tốt, con gả qua đó tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi."

Ta không hiểu rõ, nhưng thấy nụ cười hiếm hoi của phụ mẫu, vẫn vô thức gật đầu.

Sau đó ta bị phụ mẫu khóa trong phòng đợi gả.

Thế nhưng chỉ hai ngày trước khi thư sinh kia đến cầu thân, nghĩa muội đột ngột hôn mê một ngày một đêm.

Đợi đến khi nàng ta tỉnh lại, lại quỳ trong phòng phụ mẫu khóc lóc đòi gả cho tên thư sinh nghèo kia.

Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Ngọt,Ngôn Tình,Vả Mặt,Trọng Sinh

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảThích ăn dưa hấu

Tổng số chương: 7

Lượt xem: 2,971

Tác giả: MANG QUẢ GIA LẠT

Chưa có bình luận nào.
VÂN NÊ