
Thẩm Xuyên là một nhà ngoại giao có danh tiếng lẫy lừng, vậy mà thời còn là thanh niên trí thức về nông thôn, anh ta lại chẳng may kết hôn với tôi, một người phụ nữ nông thôn không biết chữ.
Tôi bị chị ruột là Điền Chi làm lạc mất từ nhỏ, mười ba năm sau mới tìm được đường về với cha mẹ.
Cuộc hôn nhân này là sự bù đắp cô ta dành cho tôi, cũng là bằng chứng trong mắt người ngoài rằng tôi đang b ắt n ạt cô ta!
Cho nên khi ở ngoài, Thẩm Xuyên ăn nói khéo léo bao nhiêu, thì khi đối mặt với tôi lại câm như hến bấy nhiêu.
Tôi chủ động bắt chuyện, anh chẳng mấy khi đáp lại; tôi mua quần áo mới cho anh, anh thà mặc cho đồ cũ rá ch n át chứ nhất quyết không đụng vào thứ tôi tặng.
Cho đến khi tôi vô tình làm rơi cây bút máy mà chị ta tặng anh, anh nổi trận lôi đình với tôi, hoàn toàn mất đi lý trí.
Anh nhìn tôi đầy chán ghét: "Kẻ trộm thì nên biết thân biết phận đi."
Tôi bỗng thấy mệt mỏi quá.
Sau khi chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo, tôi từ bỏ điều trị, lựa chọn kết thúc cuộc đời mình.
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày làm rơi cây bút máy, nghe thấy Thẩm Xuyên thốt ra những lời sát thương ấy.
Tôi nhàn nhạt lên tiếng: "Anh xem ngày nào rảnh, mình đi ly hôn đi."
Thể loại: Niên Đại,Nữ Cường,Vả Mặt,Trọng Sinh
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 6
Lượt xem: 1,911
Tác giả: TIỂU DIỆN BAO