
Cả hoàng cung đồn đại trên người Bệ hạ tỏa ra một thứ kỳ hương, gọi là "thiên tử chi khí".
Tôi ngửi thấy mùi thối rữa ngọt đến phát tởm trong gió, lặng lẽ cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
Chỉ có tôi mới biết, giấu sau làn hương ấy là mùi tử thi đang phân hủy.
Tôi là một ma ma già 53 tuổi trong cung, nhưng trước khi xuyên không tới đây, tôi từng là một chuyên viên trang điểm tử thi. Mùi tử amines (chất độc phân hủy thịt người) này, làm sao tôi nhầm được.
Chật vật mãi mới đợi được tới ngày được xuất cung, Nhan cô cô lại lăm lăm con dao lọc xương trong tay, gằn giọng với đám người chúng tôi:
"Uống hết bát thuốc câm này rồi tự rạch nát mặt ra."
Tôi im lặng nhặt bát thuốc dưới đất lên.
Con dao trong tay Nhan cô cô là con đường sống duy nhất của đám nữ tỳ chúng tôi.
Thế nhưng, Liễu Nhi – nữ tỳ xinh đẹp đứng cạnh tôi – lại đột ngột xô tung cánh cổng, lao thẳng về phía kiệu vàng sáng rực bên ngoài.
"Bệ hạ! Bệ hạ cứu mạng! Mụ già ác độc này muốn hại người đẹp của Bệ hạ!"
Từ trong rèm kiệu, một bàn tay mọc đầy mảng thâm đen vươn ra.
"Đã là người đẹp thì khiêng vào đây... để Trẫm xua bớt cái mùi này."
Tôi cúi gằm mặt. Liễu Nhi không hề biết rằng, bước đi chuyến này, cô ta sẽ vĩnh viễn không thể trở lại làm "người" được nữa.
Còn tôi, chỉ vì lỡ liếc nhìn bàn tay kia một cái, cũng bị giữ lại.
Thể loại: Linh Dị,Cổ Đại
✅ Truyện đã hoàn thành
Đậu TrònTổng số chương: 6
Lượt xem: 444
Tác giả: Thái Tử Anh Phi