
Đêm trước ngày đại hôn, Bùi Túc dẫn người chặn đứng đích tỷ đang chuẩn bị bỏ trốn cùng nhân tình.
Hắn ta ôm chặt đích tỷ vào lòng, thề rằng kiếp này nhất định không để nàng ấy phải ch ết thảm như kiếp trước.
Ngay lúc đó, ta biết hắn ta cũng đã trọng sinh rồi.
Kiếp trước, đích tỷ đào hôn, ta bị chuốc thuốc mê rồi nhét vào kiệu hoa thế thân.
Ta ôm lòng oán hận, còn hắn ta lại chẳng cam tâm.
Chúng ta loay hoay suốt ba năm, cuối cùng cũng chịu buông bỏ khúc mắc để bắt đầu một cuộc sống êm đềm, thì tin tức đích tỷ qua đời ập đến.
Khi đó, ta đã nắm trong tay quyền hành lớn trong phủ.
Bùi Túc cứ ngỡ là ta đã sai người sát hại đích tỷ.
Hắn ta ngồi lặng lẽ suốt đêm, kể từ đó đối xử với ta vô cùng lạnh nhạt.
Hắn ta nạp đầy một viện thiếp thất, sinh ra một đàn con cái.
Nhưng lại chẳng bao giờ đặt chân vào phòng ta nửa bước.
Sau này, hắn ta mất sớm, trước lúc lâm chung mới như thể là đã tha thứ cho ta.
"Ân oán kiếp này đã hết, nếu có kiếp sau, chúng ta hãy về vị trí của mình, đừng bao giờ dây dưa nữa."
Quả nhiên, cả hai chúng ta đều đã trọng sinh.
Hắn ta muốn hoàn thành tâm nguyện cũ.
Thật khéo, ta cũng vậy.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Trả Thù,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 5,499
Tác giả: LẠC VỊ ƯƠNG