
Sau khi tôi bị xác định là thiên kim giả.
Bố mẹ nuôi nghe theo lời gợi ý của vị hôn phu, tống tôi về nhà bố mẹ ruột ở vùng nông thôn Đông Bắc.
Họ nói là để rèn giũa lại cái tính tình kiêu căng, ngông cuồng của tôi.
Vị hôn phu lấy lại hết đồ hiệu của tôi, còn khóa luôn cả thẻ ngân hàng.
Anh ta chỉ để lại duy nhất một chiếc áo khoác đại y do chính tay mình mua.
"Baby, nhìn áo là phải nhớ đến anh đấy nhé."
"Nhân cơ hội này, em hãy học cách làm việc nhà đi, đừng có tiêu xài hoang phí nữa. Phải làm sao để bố mẹ anh chấp nhận em, đừng khiến anh phải khó xử thêm nữa, được không?"
Ngày đầu tiên về quê, tôi ôm chiếc áo khoác khóc nức nở đến sưng cả mắt.
Ngày thứ mười về quê, tôi đã trở thành "đích trưởng nữ" của bản làng, quấn chiếc áo bông hoa nhí của bà nội, ngồi vắt vẻo trên giường sưởi.
Tôi vừa ăn quýt đường do một anh chàng sinh viên đẹp trai về quê nghỉ lễ bóc cho, vừa nghe hóng hớt chuyện thiên hạ, cười ha hả đến là vui vẻ.
Vị hôn phu hùng hổ xuống tận nơi định xem tôi hối lỗi đến đâu, thì chết lặng tại chỗ.
"Văn Văn, không phải bảo em về đây để tự kiểm điểm sao? Em thế này thì làm sao anh yên tâm cưới em về nhà được?"
Tôi bốc một nắm hạt hướng dương ném thẳng vào mặt anh ta.
"Cái đồ con thứ nhà giàu xổi như mày mà cũng dám đến gặp bà đây à? Coi chừng tao tống khứ mày đi đấy! Dì ba, chú út, cháu họ đâu, xông vào xử nó cho tôi!"
Thể loại: Chữa Lành,Nữ Cường,Gia Đình,Hài Hước
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 9
Lượt xem: 87,810
Tác giả: LỤC TIỂU QUỲ