
Kiếp trước, thanh mai giả nam trang của Bùi Ngọc đã cư//ớp tú cầu của ta.
Mỗi lần tú cầu sắp rơi vào lòng Bùi Ngọc, ả lại cười hì hì cướp lấy, ném trả lại cho ta.
Ta giận dữ, muốn đuổi ả đi.
Ả lại cười giòn tan:
"Ngươi ném tú cầu, chẳng phải là để người ta đỡ sao?"
Người xung quanh cũng hùa theo:
"Đường tình trắc trở, ai bảo ngươi ném cho ả chứ?"
Ta biến thành trò cười cho cả thành.
Trọng sinh trở lại, ta đổi việc ném tú cầu thành tỉ võ chiêu thân.
Ả vừa nhảy lên lôi đài, đã bị ta một cước đ//á văng xuống.
Đêm đó, Bùi Ngọc lật cửa sổ đi vào, dưới ánh trăng, sắc mặt khó coi:
"Nàng ấy chỉ đùa giỡn thôi, sao ngươi lại ra tay nặng như thế?"
"Tính tình đố kỵ thế này, cũng xứng làm nữ chủ nhân hầu phủ của ta sao?"
Bóng cây ngoài cửa sổ chợt tĩnh lặng.
Ta nhẹ nhàng ngắt lời hắn:
"Bây giờ trốn, vẫn còn kịp."
Hắn nào biết, kẻ thắng cuộc tỉ võ chiêu thân đang xách kiếm đứng ngoài cửa.
Vị kia, tuyệt đối không phải kẻ lòng dạ bồ tát đâu.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Trả Thù,Trọng Sinh,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
MẬP Ú HAY ĂNTổng số chương: 6
Lượt xem: 15,081
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT