
Ngày đó Triệu Đằng Phi dắt nữ nhân kia vào cửa, cả Kinh thành đều đang đợi xem trò cười của Tiêu gia đại tiểu thư.
Bà mẹ chồng chỉ vào mũi ta mà m//ắng ta là hạng gà mái không biết đẻ trứng, nữ nhân kia thì nũng nịu trốn sau lưng nam nhân, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khi//êu kh//ích.
Chúng đều tưởng rằng đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Thế nhưng chúng đã quên mất một người.
Quên mất kẻ s//át nhân như ngoé nơi biên ải, nghe tin muội muội chịu uất ức đã cưỡi ch//ết ba thăng tuấn mã, thâu đêm suốt sáng chạy về - một kẻ đi//ên cuồng.
Lúc ca ca ta bước vào cửa, roi ngựa trong tay vẫn còn nhỏ m//áu, huynh ấy chẳng thèm liếc Triệu Đằng Phi lấy một cái, chỉ dùng ủng giẫm lên đống kẹo mừng kia, cười một cách âm trầm:
“Nghe nói, có kẻ muốn muội muội ta nhường chỗ? Lại đây, cùng thanh đ//ao trong tay ta thương lượng một chút đã nào.”
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 9
Lượt xem: 41,223
Tác giả: VŨ TÍCH ĐÁP