
Ta và đích tỷ cùng vào cung một năm.
Chỉ khác là, tỷ ấy là vị Hoàng hậu hiền đức, còn ta là kẻ Chiêu nghi l ăng lo àn, mê hoặc quân vương.
Bệ hạ không thích đích tỷ, ngay cả hoàng tử do tỷ ấy sinh ra cũng chẳng màng ngó ngàng.
Hắn ngày ngày ôm ta vào lòng mà thở dài.
"Nếu nàng là Hoàng hậu thì tốt biết bao. Đứa trẻ do nàng sinh ra, trẫm nhất định sẽ lập làm Thái tử."
Ta tỏ vẻ phẫn hận bất bình, chịu đủ mọi ủy khuất.
Bệ hạ vì thế lại càng thêm thương xót ta.
Nhìn gương mặt ngày càng tiều tụy của ta, hắn thở dài một tiếng, đưa cho ta một bình độc dược.
"Thuốc này không màu không vị, bỏ vào thức ăn sẽ chẳng ai phát hiện ra đâu."
Ta gật đầu thật mạnh.
Một canh giờ sau, tin tức Bệ hạ băng hà truyền khắp cung đình.
Ta quỳ trước mặt đích tỷ, mỉm cười ngoan ngoãn:
"Bệ hạ băng hà, toàn bộ là do lỗi của hắn."
"Rõ ràng yêu thích ta như vậy, nhưng lại không chịu lập ta làm Hoàng hậu."
"Giờ hắn ch ết rồi, con trai của tỷ tỷ sẽ là Hoàng đế."
"Ta là di mẫu của nó, thế nào cũng phải được hưởng chút vinh quang chứ nhỉ?"
Thể loại: Chữa Lành, Cổ Đại, Gia Đình, Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 6
Lượt xem: 3,908
Tác giả: LƯƠNG ĐOÁ ĐOÁ