
Cậu em trai tóc vàng tôi nuôi suốt mười bảy năm, bỗng chốc hóa ra lại là thiếu gia thật của một gia đình hào môn.
Mọi thứ quay về đúng vị trí của nó.
Thiếu gia giả xách chiếc vali Hermès của mình chuyển về nông thôn sống.
Lúc đó, bà nội tôi đang làm thịt gà.
Nó húp một ngụm canh gà, khóe mắt lăn dài những giọt lệ sầu thảm:
"Có phải huyết thống đang vẫy gọi tôi không? Không ngờ tôi lại cảm thấy món canh gà quê thiếu đẳng cấp này rất delicious."
Rõ ràng, huyết thống không chỉ vẫy gọi một mình nó.
Thiếu gia thật đang ở tận Sâm Thành cũng gọi video cầu cứu:
"Chị ơi, mau bảo chú hai lái xe ba gác đến đón em đi. Trứng cá tầm với đồ Michelin ở thành phố thực sự không dành cho con người mà."
"Cái tên kia chắc cũng không ăn nổi đồ ăn ở quê mình đâu, em yêu cầu được đổi lại như cũ ngay lập tức."
Trong khi đó, thiếu gia giả đang mặc chiếc áo bông hoa hòe ngồi trên đầu giường đất, húp từng ngụm canh ngon lành.
"Hả, mày nói cái gì cơ? Tao ăn hợp lắm mà."
Thể loại: Chữa Lành,Gia Đình,Hài Hước,Hào Môn Thế Gia,Vô Tri
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 61,737
Tác giả: NHẤT KHOẢ ĐẠI BÌNH QUẢ