
Thong thả đi dạo trên phố, đây mới đúng là cuộc sống mà con người nên tận hưởng chứ.
Đột nhiên, một người lao ra chặn đứng đường đi của tôi.
Tôi chẳng buồn quan tâm, lách sang bên phải để đi tiếp.
Hừm, bạn đoán xem chuyện gì xảy ra?
Lại chặn tôi tiếp.
Tôi mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên.
Khá khen thật, kẻ chặn đường tôi là một người phụ nữ trung niên ăn mặc đầy vẻ giàu sang phú quý.
"Bà cô ơi, bà cản đường tôi rồi, tránh ra chút đi."
Kính lão đắc thọ là đức tính truyền thống tốt đẹp của đất nước, tôi nhịn.
"Cô gọi tôi là bà cô?"
"Chứ không lẽ gọi bà là chị gái?"
Tôi thấy bà ta rõ ràng là tức đến run rẩy cả người nhưng vẫn cố gắng kìm nén, bắt đầu thấy hơi tò mò rồi đấy.
"Cô là Tống Chiêu?"
Biết cả tên tôi nữa à, đúng là có chuẩn bị mà đến nhỉ.
"Tôi là Tống Chiêu đây, bà là vị nào?"
"Ở đây nói chuyện không tiện, lên xe đi, chúng ta đến quán cà phê gần đây nói chuyện."
Bà ta vừa nói vừa bước đi, bộ dạng cực kỳ chắc chắn rằng tôi sẽ đi theo.
"Bị th ần k inh à!"
Tôi quay người bỏ đi luôn.
"Khoan đã, cô không được đi."
Tôi né tránh bàn tay của bà ta, nhìn bằng ánh mắt nguy hiểm: "Bà muốn làm gì?"
"Cô nghĩ tôi có thể ham muốn cái gì ở cô hả?"
Thấy bà ta ra vẻ ta đây nhưng thực chất là đang đuối lý, tôi bỗng nhiên muốn trêu chọc một chút.
"Thế thì hơi bị nhiều đấy."
Tôi xòe ngón tay ra bắt đầu đếm: "Tôi trẻ trung xinh đẹp, sức khỏe lại tốt, tôi sợ bà mổ lấy thận của tôi, tôi còn sợ bà bán tôi sang Myanmar để lấy n ội t ạng nữa kìa..."
"Cô xem phim truyền hình quá nhiều rồi đấy." Người phụ nữ cạn lời nhìn tôi.
"Vậy nên, tóm lại bà là ai hả? Bà mà còn chặn tôi nữa là tôi báo cảnh sát đấy." Tôi khoanh tay trước ngực.
Nếu không phải xác định được bà ta chẳng có chút nguy hiểm nào, tôi đã sớm tung một cước rồi.
"Tống Chiêu, hai mươi sáu tuổi, từ nhỏ sống ở cô nhi viện mái ấm Ái Tâm, hiện tại đang thất nghiệp, cô..."
Tôi nheo mắt lại, hạ thấp giọng: "Bà điều tra tôi?"
Người đàn bà này không phải là gián điệp nước ngoài đấy chứ?
Đệch!
Mình đã ẩn mình sâu như vậy rồi, thế mà vẫn có người chú ý đến sao!!
Điều này thật không khoa học chút nào!
Quốc gia papa cứu mạng với!
"Tôi là mẹ ruột của cô, Triệu Mỹ Quyên."
"Hả?"
Tôi nghiêng đầu, sau đó bật cười mỉa mai.
Triệu Mỹ Quyên bất mãn: "Cô cười cái gì?"
"Tôi bình thường không hay cười đâu, trừ khi không nhịn nổi."
Thể loại: Chữa Lành,Nữ Cường,Gia Đình,Hài Hước
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 18,763
Tác giả: Tiểu Tiền Tiền Khoái Lai Trảo Ngã Nha