
Năm nghèo nhất, tôi nhận của Sở Hoài năm triệu tệ, làm thế thân cho bạch nguyệt quang của anh ta.
Tôi trợn tròn mắt:
“Gì đây đại ca? Số tiền này là cho tôi thật à?”
Anh ta nhìn tôi đầy vẻ chán ghét: “Nhận rõ thân phận của cô đi, cô ấy chưa bao giờ nói chuyện như thế.”
Tôi: “?”
“Nói nữa là trừ tiền đấy.”
Sợ rằng cầm số tiền này không yên tâm, tôi đưa Sở Hoài về quê nhà Đông Bắc.
Bạch nguyệt quang đăng mỗi ngày một tấm ảnh với một người đàn ông, ba mươi ngày không trùng ngày nào.
Tổng tài bắt tôi mặc váy dạ hội chụp ảnh cạnh bờ mương đăng lên trả đũa nhưng ở quê thì đào đâu ra váy dạ hội? Không tìm thấy cái nào phù hợp trong tủ quần áo của mình, tôi lôi chiếc váy nhảy disco (?) mà mẹ tôi mặc khi còn trẻ đi vũ trường với bố tôi ra mặc, rồi theo Sở Hoài chụp ảnh lia lịa.
Tổng tài: “Tôi yêu cô ấy nhưng tôi không nói vì tôi có tự tôn của tôi!!!”
Bạch Nguyệt Quang : “Trong tình yêu ai lên tiếng trước là thua”
Tôi: Đệch, lạy mấy người đấy, bớt xem ba cái ngôn tình tổng tài ba xu ngay đi cho bà!!!!!!! Yêu là phải nói cũng như đói phải ăn cơm, hiểu không????
Thể loại: Chữa Lành,Nữ Cường,Tổng Tài,Tiểu Thuyết
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 8
Lượt xem: 53,455
Tác giả: XẢO LỰC KHẮC A HOA ĐIỀM