
Bố nhận được thông báo đi cải tạo, bị đày tới vùng Tây Bắc khai hoang.
Mẹ nấu hai bát mì, rồi nói:
"Ai ăn được quả trứng ốp la, người đó sẽ đi cùng với chúng ta."
Chị gái vốn từ nhỏ đã may mắn lại không trúng, còn tôi - người chưa bao giờ gặp may - lại là người ăn được.
Ngay sáng hôm sau, mẹ nắm tay tôi cùng bố lên chuyến tàu đi cải tạo.
"Bố mẹ xưa nay luôn công bằng, con đã trúng thưởng thì phải ở bên cạnh bố mẹ."
"Chị con vận may kém, chúng ta đã cắt đứt quan hệ với nó rồi, cứ để nó đọc mấy cuốn sách vô dụng đó rồi tự sinh tự diệt đi."
Chờ đến khi chính sách mở cửa, chúng tôi trở về thành phố.
Mẹ lại nấu hai bát mì.
Lần này, quả trứng ốp la rơi vào tay chị gái.
Mẹ thản nhiên nói:
"Chúng ta luôn công bằng, chị con trúng thưởng rồi, mối hôn sự với Cố Viễn Châu sẽ dành cho chị con."
"Con không có văn hóa lại chẳng có ngoại hình, cứ vào xưởng làm hai năm đi, tự tích cóp đủ của hồi môn rồi chúng ta sẽ tìm cho con nhà tử tế."
Chị gái cúi đầu ăn mì, phong thái dịu dàng, trên người mặc bộ vải Dacron thời thượng.
Tôi nhìn đôi bàn tay thô ráp nứt nẻ, nhìn cổ tay áo trắng bệch đã khâu vá nhiều lần, rồi siết chặt nắm đấm.
Tôi sẽ không còn gào thét ầm ĩ như kiếp trước để rồi bị nhốt vào phòng kín sáu ngày và ch ết trong cô độc.
Tôi chậm rãi gật đầu, quyết định dứt khoát rời đi đến Thâm Quyến.
Thập niên tám mươi là vùng đất hứa để khởi nghiệp, đàn ông thì có nghĩa lý gì, thứ tôi cần chính là tiền bạc vô tận kia.
Thể loại: Chữa Lành,Niên Đại,Nữ Cường,Vả Mặt,Trọng Sinh
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 6
Lượt xem: 8,355
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT