
Tôi gả cho Cố Trường Sơn khi anh ta vừa vào quân ngũ.
Cha anh ta mất sớm, mẹ đi bước nữa, bỏ lại mình anh ta lẻ loi.
Tôi và anh ta chẳng gặp nhau mấy lần, nhưng lại có hôn ước từ bé.
Năm kết hôn, vừa bái đường xong anh ta đã lên đường nhập ngũ, tôi còn chẳng nhìn rõ mặt mũi chồng mình tròn méo ra sao.
Sau này bà nội anh ta bị ngã gãy lưng, tôi thay anh ta tận tụy chăm sóc.
Nào bưng bô đổ rác, lau người đút cơm, tôi ròng rã hầu hạ suốt hai năm trời.
Năm thứ ba bà mất, tôi thay anh ta chịu tang, quỳ đủ ba ngày ba đêm.
Ngày tin anh ta được thăng chức cán bộ truyền về, tôi còn đang đốt vàng mã cúng tuần đầu cho bà.
Người trong thôn ai cũng bảo: "Tú Anh à, chồng mày có tiền đồ rồi, phen này mày được hưởng phúc rồi đấy."
Tôi cũng cứ ngỡ mình sắp được hưởng phúc.
Cho đến khi tin anh ta được phân nhà truyền tới, gửi kèm theo lá thư còn có một tờ đơn ly hôn.
Trong thư chỉ vỏn vẹn một câu:
"Tú Anh, tổ chức giới thiệu cho anh một đối tượng, cô ấy là phát thanh viên, có học thức, rất hợp chuyện với anh. Chuyện của chúng ta, thôi cứ thế mà kết thúc đi."
Đêm đó, tôi không khóc.
Tôi thu dọn sạch sẽ những lá thư tích góp suốt ba năm qua, ảnh chụp huân chương, tấm chăn quân dụng anh ta nhờ người gửi về, từng thứ một xếp gọn gàng.
Sáng sớm hôm sau, tôi lên huyện.
Không phải đi tìm anh ta.
Mà là đi báo danh nhập ngũ.
Thể loại: Chữa Lành,Niên Đại,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 21,553
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT