
Năm 66 tuổi, người chồng biến mất của tôi là Cảnh Vệ Dân đã vinh quy bái tổ.
Ban đầu anh ta chỉ để lại một câu "Hãy chăm sóc cha mẹ và con cái", từ đó bặt vô âm tín.
Một mình tôi nghiến răng nuôi lớn con gái, tiễn đưa cha mẹ chồng tuổi 80.
Vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, tôi nhìn con gái trưởng thành mà cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cuối cùng cũng không phụ lòng phó thác của chồng.
Thế nhưng con gái lại đau buồn nắm tay tôi nói có cố nhân muốn gặp.
Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy người chồng đã biến mất 40 năm.
Anh ta dẫn theo vợ con, quần áo chỉnh tề đứng trước giường bệnh của tôi,
Hạ giọng bố thí nói: "Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng trên danh nghĩa một kiếp, cô đã thay tôi nuôi lớn con gái, tiễn đưa cha mẹ, tôi sẽ tiễn cô đoạn đường cuối."
Đến lúc đó tôi mới biết anh ta vẫn còn sống, hơn nữa đã sớm cưới vợ sinh con, còn trở thành ông chủ lớn.
Tôi tức giận đến mức khí huyết công tâm.
Lần nữa mở mắt, đập vào mắt tôi chính là bức di thư đó.
Thể loại: Niên Đại,Nữ Cường,Vả Mặt,Trọng Sinh
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 7,776
Tác giả: DỊCH DỊCH