
Trong phủ bỗng có một vị biểu tiểu thư đến nương nhờ.
Nàng ta mắc bệnh xương thủy tinh, phải tiêu tốn nửa cái mạng mới đến được kinh thành.
Mẫu thân x/ót x/a vô cùng, ôm lấy nàng ta mà gọi tâm can bảo bối.
"Từ ngày mẫu thân con gả đi, ta và bà ấy chưa từng gặp lại, một biệt kinh niên, nào ngờ nay chỉ còn lại mình con..."
Mỹ nhân dễ vỡ.
Nàng ta không thể đón gió, không thể cưỡi ngựa.
Vì vậy, ta cũng không được phép cưỡi ngựa nữa.
"Con tự mình tiêu dao tự tại, đã từng nghĩ đến việc nàng ấy ngay cả cổng cũng không ra được chưa?"
Ta sinh lòng o/án giậ/n với mẫu thân, chỉ mong nhanh chóng xuất giá.
Thế nhưng vị hôn phu của ta sau khi nghe xong, chỉ thản nhiên đáp:
"Nàng ấy đã mang lòng áy náy với nàng, nếu nàng xuất giá lúc này, chẳng phải là làm nàng ấy phải suy nghĩ thêm hay sao."
"Thân mình nàng ấy yếu ớt như vậy, chịu không nổi đả kích đâu."
Thì ra mẫu thân đã sớm dẫn tiến hai người họ gặp mặt từ lâu.
Ta tâm hồn lạc lõng vào cung thị đọc.
Đúng lúc Tam công chúa đang vì chuyện hòa thân mà khóc đến mắt đỏ hoe.
Ta vỗ vai nàng, khẽ an ủi:
"Điện hạ, bằng không để ta thay người đi."
Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
MẬP Ú HAY ĂNTổng số chương: 6
Lượt xem: 11,035
Tác giả: NHUNG NHUNG ĐÔN