Bìa truyện

THẨM MINH CHÂU

Năm lên năm tuổi, vì gây họa nên ta đã bị phụ thân đánh vào m//ông.

Thế là tại cung yến, ta bưng nửa bát sữa đông, ngồi xổm xuống trước mặt Thái tử mà hỏi:

"Huynh ăn đồ của ta rồi, có thể làm huynh trưởng che chở cho ta được không?"

Thái tử nhìn ta một cái, rồi ăn hết bát sữa đông thật.

Ta lập tức nhào tới ôm chặt lấy chân huynh ấy, dõng dạc tuyên bố với đầy khắp tân khách trong điện:

"Đây là huynh trưởng mới của ta! Quan của huynh ấy lớn hơn phụ thân nhiều!"

Phụ thân ta sợ đến mức suýt thì quỳ lún cả gạch lát nền.

Từ đó về sau, cả kinh thành đều biết ta gan to bằng trời, đến cả Đông cung cũng dám tùy tiện nhận người thân.

Sau khi cập kê, các bà mai đều né phủ nhà ta mà đi.

Về sau phụ thân lập được đại công, liền vỗ bàn hỏi Hoàng thượng:

"Bệ hạ, Thái tử và tiểu nữ là thanh mai trúc mã, không bằng để hai đứa chúng nó kết thành đôi đi thôi?"

Hoàng thượng cười m//ắng phụ thân là đang nằm mơ.

Ta biết là không có hy vọng, nên cũng chẳng buồn làm phiền Thái tử nữa.

Ai ngờ ba ngày sau, huynh ấy lại chặn ta dưới chân cung tường.

"Thuở nhỏ gọi 'ca ca' thuận miệng lắm mà."

"Nay lại biết giữ kẽ thế sao?"

Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Ngọt,Ngôn Tình,Hài Hước

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảĐồng Đồng

Tổng số chương: 7

Lượt xem: 4,080

Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT

Chưa có bình luận nào.
THẨM MINH CHÂU