
Yến tiệc cung đình đêm Trung thu, ta lỡ tham chén rượu cống từ Tây Vực. Trong cơn say mông lung, ta không biết trời cao đất dày là gì, nâng chén rượu đi đến trước mặt Thái hậu.
"Thái hậu nương nương, thần nữ nếu muốn gả chồng, nhất định phải gả cho người uy vũ bá khí, biết thương vợ như tiên đế!"
Văn võ bá quan trong triều hít một hơi khí lạnh.
Thái hậu lại không hề tức giận, ngược lại cười đến mức phượng quan rung lên bần bật.
"Phu quân của ai gia thì ngươi đừng mơ tưởng nữa, nhưng ai gia vẫn còn một đứa con trai nhỏ."
"Đương triều Nhiếp chính vương, nắm giữ trọng binh, chưa từng cưới vợ, ngươi thấy thế nào?"
Ta nấc một cái, vỗ ngực đảm bảo: "Chỉ cần diện mạo tuấn tú, thần nữ liền thu nhận!"
Sau khi say rượu, ta được người ta bế lên xe ngựa.
Có người đắp lại áo choàng cho ta, đầu ngón tay mang theo vết chai mỏng do quanh năm cầm kiếm.
Ta thuận thế lăn vào lòng người nọ, lẩm bẩm: "Chiếc sập này thật vững chãi, còn thoải mái hơn cả bạt bộ sàng mà phụ thân làm cho ta."
Người nọ bóp lấy cằm ta, giọng nói nguy hiểm mà quyến rũ.
"Đã lên sập của bản vương rồi, sau này đừng hòng bước xuống nữa."
Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Ngọt,Ngôn Tình,Hài Hước
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 5
Lượt xem: 4,684
Tác giả: Vô Ưu Đích Khả Ái Đa