Bìa truyện

TAM CÔ NƯƠNG LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC

Đỗ Trường Ninh thầm mến đại tẩu của mình nhiều năm.

Hắn khổ sở tìm kiếm người có dung mạo tương tự, cuối cùng đã tìm thấy ta.

Đại tẩu cùng đại huynh quanh năm đóng quân nơi biên cương, nên không kịp về uống chén rượu mừng.

Lần đầu tiên ta diện kiến Nhiếp Tinh, cũng đã là nửa năm sau ngày thành thân.

Nghe đồn vị Ngọc Diện Diêm La này ch//ém gi//ết người như ngóe.

Nàng chỉ cần hơi nhíu mày, lòng ta liền thắt lại.

Chỉ sợ bản thân kẻ 'thế thân' này làm nàng không vừa ý.

Nàng lại bảo kẻ hầu lui ra, rồi hỏi: "Muội có thực sự tự nguyện gả cho Trường Ninh không?"

Ta run rẩy, đương nhiên là không rồi.

Thế nhưng ta tuy tham tiền, lại nhát gan như chuột.

Không dám nói lời thật lòng.

Thấy ta im lặng, nàng lại vỗ vai ta: "Nếu có chỗ nào khó xử, cứ việc tìm ta... Nếu Trường Ninh dám đối xử tệ với muội, cứ hưu hắn đi, ép hắn phải bồi thường thêm chút bạc và ruộng đất cho muội."

Đôi mắt ta sáng rực, còn có chuyện tốt như thế sao?

Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Ngọt,Ngôn Tình,Nữ Cường

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảĐồng Đồng

Tổng số chương: 7

Lượt xem: 957

Tác giả: THỊ LÊ

Chưa có bình luận nào.
TAM CÔ NƯƠNG LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC