
Tiết Thanh Minh, ta đi đốt giấy cho phu quân là tướng quân đã t ử tr ận trên sa trường.
Nhưng lại phát hiện trước mộ của hắn, có đặt một đĩa bánh quế hoa mà khi còn sống hắn gh ét nhất.
Ta cứ ngỡ hạ nhân nào đó sơ ý đặt nhầm.
Cho đến khi đêm khuya mệt mỏi trở về chủ viện.
Đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc của tẩm phòng ra, ta ngửi thấy một mùi hương long diên nồng nặc xen lẫn mùi mồ hôi của nam giới.
Sau bình phong gỗ tử đàn là một bóng lưng rộng vai hẹp eo quen thuộc.
Người nọ đang lười biếng ngồi bên tháp, vạch rộng lớp áo lót màu đen.
Hắn vừa dùng những ngón tay thô ráp nghịch ngợm chiếc yếm đỏ của ta, vừa thản nhiên than vãn với ta.
"Phu nhân, loại huân hương mới thay này nồng quá, không thơm bằng trên người nàng."
Ta nhìn chằm chằm gương mặt tuấn tú ấy, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả lưng.
Gương mặt này giống hệt phu quân đã mất của ta.
Thế nhưng một năm trước, chính tay ta đã kh âu cái đầu bị địch quân ch ém đ ứt của hắn lại vào th ân x ác ấy.
Vậy kẻ đang c ợt n hả gọi ta là phu nhân trước mặt này, rốt cuộc là ai?
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Trả Thù,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 2,264
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT