
Hầu phủ chúng ta có một cảnh tượng vô cùng lạ lùng.
Mỗi dịp xuân về đi dạo hội hè, đám tỷ muội của ta cứ đứng bên bờ sông là y như rằng, một hàng váy trắng áo xanh thướt tha. Gió vừa thổi qua, trông họ cứ như mấy cây dương nhỏ, yếu ớt mong manh, khiến người ta nhìn vào là thấy thương xót ngay lập tức.
Ai không biết chắc còn tưởng Hầu phủ nuôi cả một vườn hoa thủy tiên.
Còn ai mà biết rõ rồi thì-
"Ô kìa, đám nữ quyến Hầu phủ lại ra ngoài kìa."
Mọi người chỉ biết nhìn nhau cười đầy ẩn ý rồi chủ động đi đường vòng.
Phải, ai ai cũng biết, phụ nữ Hầu phủ chúng ta toàn là bậc thầy "trà xanh".
Cha ta lại cực kỳ thích kiểu này.
Ông cụ cho rằng phụ nữ là phải yếu đuối, nói một câu thở ba nhịp, nước mắt muốn rơi là rơi ngay được.
Thế nên đám di nương của cha ta ai nấy đều diễn cực sâu, đám tỷ muội của ta thì ai nấy đều giả tạo hết phần thiên hạ.
Và tất nhiên, trong đó có cả ta.
Ta là con của di nương, từ nhỏ đã lớn lên trong "ổ trà xanh", tai nghe mắt thấy nên sớm đã lĩnh hội được hết tinh túy.
Nhưng ta khác với bọn họ-ta không chỉ biết đóng vai trà xanh ngây thơ, mà còn nhận được chân truyền từ đích mẫu.
Đích mẫu chính là vợ cả của cha ta, chủ mẫu thực sự của Hầu phủ.
Bà đoan trang, khí chất và cực kỳ quyết đoán, là người duy nhất trong cái phủ này không hề có chút tính cách "trà xanh" nào.
Bà không có con gái, chỉ có mấy người con trai, thế nhưng bà lại thương ta nhất.
Tại sao ư?
Vì ta đủ thông minh.
Vì trong đám thứ nữ ở Hầu phủ, chỉ có mình ta là hiểu được sắc mặt của bà, hiểu được ẩn ý trong lời nói của bà, và biết lúc nào nên diễn, lúc nào nên sống thật.
Nói trắng ra, ta là người duy nhất có cái đầu tỉnh táo.
Mấy đứa tỷ muội trong phủ ghét ta đến ngứa cả răng, nhưng chẳng làm gì được.
Bởi vì ở đây, đích mẫu mới là người có tiếng nói nhất.
Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Ngôn Tình,Hài Hước,Gia Đình
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 9
Lượt xem: 22,830
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT