
Năm thứ năm sau khi ta bị phế vị, Chu Hành Chi băng hà.
Khi tiếng chuông tang vang vọng, ta vui mừng ăn thêm hẳn hai bát cơm trong chùa.
Linh hồn hắn lơ lửng bên cạnh ta, cầu xin ta hãy nương tay với mẹ con Thẩm Ngọc Dao.
Ta vờ như không thấy, cứ thế ôm lấy Hoàng nhi năm tuổi vào lòng mà nô đùa.
Các đại thần quỳ rạp trước mặt ta, thỉnh cầu loan giá hồi cung.
"Hành vi của Tiên đế trái với đạo trời, khiến nhi tử do Kế hậu sinh ra đã ba năm mà vẫn không thể nói năng. Nay trong cung lòng người hoang mang, cúi xin Thái hậu hồi cung để định đoạt xã tắc."
Ý của bọn họ là, con trai của Chu Hành Chi và Thẩm Ngọc Dao là một đứa trẻ câm.
Bọn họ đổi giọng thật nhanh, chẳng khác gì lúc hợp sức đuổi ta và Hoàng nhi còn đang quấn tã ra khỏi cung năm ấy.
Ta phất tay đứng dậy: "Hồi cung."
Đã đến lúc phải ôn lại chuyện cũ với cố nhân rồi.
Ta bỗng thấy mong chờ, không biết khi Thẩm Ngọc Dao ôm đứa con trai câm của mình thì sẽ có biểu cảm gì nhỉ.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Trả Thù,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 10
Lượt xem: 14,225
Tác giả: THÁP THÁP