Bìa truyện

PHÁO HOA ĐÃ TÀN

Đêm Thượng Nguyên, Giang Nghiễn lén hôn ta dưới pháo hoa.

Hắn ôm lấy eo ta, ánh cười vừa phóng khoáng lại vừa nóng bỏng.

"A Phù, đêm nay đừng trở về nữa."

Đầu tai ta nóng rực, siết chặt chiếc áo lông cáo màu trăng bạc hắn tặng, cổ áo thêu một đóa phù dung, chút lý trí giữ chân, thẹn thùng chạy mất.

Hắn nói cả kinh thành chỉ có một chiếc duy nhất, ta liền tin rằng mình cũng là người độc nhất vô nhị trong lòng hắn.

Mãi cho đến khi đứng ngoài nhã gian, nghe được đồng môn của Giang Nghiễn nhắc tới.

"Tiểu Hầu gia đã nếm thử rồi sao? Nhị tiểu thư nhà họ Ôn kia tư vị thế nào?"

Giang Nghiễn tựa vào ghế uống rượu, giọng điệu khinh khỉnh.

"Ôn Phù quá mạnh mẽ, trêu đùa một chút thì được. Cưới vợ thì vẫn phải cưới người như Ôn Dư, đoan trang hiền thục."

Ôn Dư là trưởng tỷ của ta, cũng là tài nữ số một kinh thành, đoan trang hiền thục, cử chỉ như lan.

Giữa tiếng cười ồn ào khắp phòng, đầu ngón tay ta lạnh buốt, chợt thấy chiếc áo lông cáo trên người trở nên nặng nề.

Hóa ra sự rung động khi hắn hôn ta là thật, mà sự lạnh nhạt khi hắn khinh rẻ ta cũng là thật.

Ta không khóc không nháo, chỉ lặng lẽ đồng ý với hôn sự gả đến Vương phủ.

Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Vả Mặt,Nữ Cường

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảMẬP Ú HAY ĂN

Tổng số chương: 6

Lượt xem: 41,412

Tác giả: BẠO LIỆT CỔ THỦ

Chưa có bình luận nào.
PHÁO HOA ĐÃ TÀN