Bìa truyện

NHÂN DUYÊN XUNG HỈ

Khi ta thành thân, động phòng hoa chúc một bên là hỷ trướng, một bên lại là quan tài.

Chỉ bởi cha mẹ ta đã thu hai trăm lượng bạc, rồi gả ta cho Chu công tử đang hấp hối để xung hỉ.

Cha ta còn lớn tiếng vô liêm sỉ nói: "Đợi hắn chzết rồi con cứ trở về, vẫn có thể tái giá thêm lần nữa."

Đêm tân hôn, thiếu niên tuấn tú ấy hỏi ta có ước nguyện gì. Ta thẹn thùng đáp, mong chàng bình an thuận lợi, cùng ta bách niên giai lão.

Chàng cười lớn, từng ngụm mzáu không ngừng ho ra: "E rằng nguyện vọng của nàng khó mà thành hiện thực rồi."

Ta lại vô cùng nghiêm túc nắm chặt tay chàng, trịnh trọng nói: "Không được nói như thế nữa! Chàng tuy thân thể yếu ớt, nhưng chỉ cần dưỡng bệnh sẽ tốt thôi. Chàng không biết đó, từ nhỏ ta nuôi thứ gì cũng sống được cả, gà con, heo con nhà ta nuôi đều mập mạp hơn nhà người khác, ta giỏi giang lắm nha!"

Chàng bị dáng vẻ đắc ý của ta làm cho ngẩn người, sau đó nở nụ cười rạng rỡ: "Được được được, vậy xin làm phiền nương tử, dưỡng nuôi ta vậy!"

Thể loại: Chữa Lành,Cổ Đại,Nữ Cường,Cưới Trước Yêu Sau,Sủng

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảĐồng Đồng

Tổng số chương: 10

Lượt xem: 14,248

Tác giả: NỮ VU

Chưa có bình luận nào.