
Ngày thứ 8 sau sinh, chồng tôi Trần Vỹ vui mừng được nhận mười lăm ngày nghỉ phép chăm sóc vợ sinh.
Tôi vui vẻ thủ thỉ với con gái trong lòng, rằng bố có thể ở nhà với chúng ta rồi.
Nhưng không ngờ, mới hai ngày thôi, tiếng khóc của con đã khiến Trần Vỹ cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Anh ta nói với mẹ chồng rằng, bình thường đâu có kỳ nghỉ dài như vậy, nhân tiện đi du lịch lệch mùa, muốn ra ngoài chơi vài ngày.
Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm, nào ngờ câu trả lời của mẹ chồng đã trực tiếp làm tôi phải suy nghĩ lại.
"Tiểu Vỹ, con đi một mình không an toàn, mẹ và bố sẽ đi cùng con."
Trần Vỹ vui vẻ đi đặt vé tàu liên tỉnh.
Ba người nhà họ nhanh chóng thu dọn hành lý, ai nấy đều hớn hở.
Không một ai nhớ rằng tôi vừa xuất viện sau sinh, vẫn còn đang ở cữ.
Trước khi ra khỏi cửa, Trần Vỹ làm ra vẻ một người chồng tốt.
"Vợ à, khi bọn anh không có nhà, em nhất định phải tự chăm sóc tốt cho bản thân. Đừng thức khuya, muốn ăn gì thì cứ ăn, trong nhà có đủ cả. Anh còn chuyển cho em 300 tệ, muốn mua gì thì mua."
Nói xong, cả nhà họ chỉnh tề ra khỏi cửa.
Suốt quá trình không hề nhìn con một cái nào.
Ngay lúc này, tôi không thể kìm nén được nỗi buồn trong lòng nữa, bật khóc nức nở.
Nhìn số tiền được chuyển khoản trên điện thoại, tôi dần bình tĩnh lại, và đưa ra một quyết định trọng đại.
Thể loại: Nữ Cường,Sảng Văn,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 6,040
Tác giả: CHIÊU CHIÊU HỮU NGƯ