
Năm thứ ba sau khi thành hôn, mẹ chồng ép ta phải nạp biểu muội - kẻ đã bò lên giường phu quân - làm bình thê.
Bà ta lên giọng răn đe ta:
"Kinh thành dạo này không yên ổn, ngoài bãi tha ma đêm nào cũng có cô hồn vất vưởng. Hầu phủ có tốt, chúng ta có yên ổn, thì ngươi mới được hưởng phúc."
Ta nhìn về phía phu quân vẫn luôn im lặng không nói nửa lời:
"Chàng cũng nghĩ như vậy sao?"
Ánh mắt hắn né tránh, không dám nhìn thẳng vào ta:
"Bản triều không có tiền lệ một phu hai thê. Biểu muội bị nhà chồng hưu bỏ, thật sự là kẻ đáng thương. Nàng hãy độ lượng một chút, nhường lại vị trí chính thê cho muội ấy, coi như để cho muội ấy một con đường sống."
Ồ, hóa ra chỉ là muốn tìm đường sống cho biểu muội thôi sao?
Việc này thì có gì khó?
Sau này.
Mẹ chồng được ta "tận tình hầu hạ" cho đến lúc lâm chung, phu quân cũng đoản mệnh ch ết ngay trước mắt ta.
Còn vị biểu muội yếu đuối kia thì bị xích dưới địa lao ngay dưới chân ta.
Đúng như tâm nguyện của phu quân, ả ta đã sống lay lắt đến tận năm bảy mươi tuổi mới chịu tắt thở.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Trả Thù,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 8
Lượt xem: 15,500
Tác giả: TIỂU A THẤT