Bìa truyện

KHÓI MƯA NĂM ẤY

Ta thay Quý phi nếm thuốc, không may bị hủy dung.

Quý phi hạ chỉ, ban hôn ta cho Ngũ hoàng tử đang bị biếm làm thứ dân.

Ngũ hoàng tử vốn không ưa ta.

Hắn chê ta xấu xí khiến hắn mất mặt, nên chưa bao giờ thừa nhận ta là thê tử.

Ta cũng biết thân biết phận, cố gắng ít xuất hiện trước mặt hắn để tránh khiến hắn chán ghét.

Người ngoài coi vẻ xấu xí của ta là sự sỉ nhục dành cho hắn.

Nhưng bản thân ta không hề thấy mình là thứ ô uế.

Sau này, Ngũ hoàng tử dốc hết tâm tư, quay trở lại hàng ngũ hoàng tử và dần được sủng ái.

Mọi người đều đổ xô đến chúc mừng hắn.

Ngay cả phụ thân, mẫu thân cũng đưa muội muội đến, hy vọng có thể đưa muội ấy vào hậu viện của Ngũ hoàng tử.

"A Kiều, bộ dạng của ngươi thế này sao có thể hầu hạ Điện hạ được."

"Thay vì để người ngoài hưởng lợi, chi bằng để người nhà ta hưởng lợi còn hơn."

"Điện hạ cũng thích muội muội ngươi, không tin thì ngươi tự nhìn mà xem."

Ngũ hoàng tử quả thực thích muội muội.

Hắn cho phép muội ấy xuất hiện bên cạnh, mài mực rửa nghiên, đỏ tay thêm hương.

Hắn đi ra ngoài mang quà về, nhất định sẽ có phần của muội muội.

Ban thưởng trong cung, cũng để muội muội chọn trước.

Ai ai cũng nói muội muội tương lai chắc chắn sẽ làm trắc phi của Ngũ hoàng tử.

Muội muội cũng nghĩ như vậy.

Thế nhưng, Ngũ hoàng tử cứ chần chừ mãi không chịu nạp muội ấy vào hậu viện.

Còn ta cũng không muốn đợi nữa, liền tự mình xin hòa ly.

Ngũ hoàng tử ngẩn người một thoáng, nhàn nhạt nói:

"Ngươi nói thật sao?"

Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảMẬP Ú HAY ĂN

Tổng số chương: 7

Lượt xem: 6,188

Tác giả: LẠC VỊ ƯƠNG

Chưa có bình luận nào.