
Năm thứ năm làm con dâu nuôi từ bé của Thôi phủ.
Thôi Cẩm Nghiên vẫn không bằng lòng cưới ta.
Hắn nói bát tự của ta quá cứng, sau này sẽ kh ắc phu kh ắc tử.
Thế nên hắn mới đem chuyện này ra làm trò đùa với bằng hữu.
"Trong các ngươi ai không sợ ch ết, cứ việc đem người về đi, tiểu gia ta cho không đấy."
Chẳng một ai dám đáp lời.
Ta cũng thực sự lo sợ hắn sẽ đem ta tặng cho người khác.
Cho đến một lần nọ, Thôi Cẩm Nghiên lại nổi trận lôi đình, đuổi ta ra khỏi viện.
Đêm khuya sương lạnh, mưa bụi mịt mù.
Ta mặc bộ xuân y mỏng manh, nép mình dưới hành lang chờ Thôi Cẩm Nghiên nguôi giận.
Tình cờ ta gặp được đại ca của hắn, đương gia Thôi thị hiện tại -- Thôi Cẩm Ngọc.
Đối phương không nói lời nào, chỉ đưa cho ta một chiếc áo choàng hồ cừu để sưởi ấm và một chiếc đèn lồng để soi đường về.
Ta chợt nhớ tới việc huynh ấy từng khắc ch ết hai vị hôn thê chưa kịp qua cửa.
Thế là ta lấy hết can đảm, hướng về phía huynh ấy cầu cứu:
"Đại công tử, cầu xin huynh hãy giúp ta!"
Sau này, ta bị huynh ấy ép sát vào khung cửa sổ, không ngừng run rẩy.
"Nương tử, gọi phu quân thêm tiếng nữa ta nghe nào."
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Ngọt,Ngôn Tình,Sủng
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 8
Lượt xem: 3,581
Tác giả: LƯU HẦU MÔN KHÁCH