
Ta đã làm một vị hiền hậu được người người ca tụng suốt hai mươi năm.
Thế nhưng Hoàng đế chẳng hề yêu thương ta, ngay cả nhi tử ruột cũng thân thiết với vị Quý phi nương nương xuất thân thôn dã kia hơn.
Hai cha con bọn họ cùng một giuộc, khiến Cảnh Nhân Cung lạnh lẽo chẳng khác gì lãnh cung.
Những ngày tháng hào nhoáng bên ngoài ấy, ta đã ráng gồng mình chịu đựng cho đến ngày Thái tử đại hôn.
Thái tử không muốn cưới quý nữ của mẫu gia mà ta đã chọn cho nó, cứ nằng nặc đòi định ước với muội muội của Ý Quý phi.
Vào ngày đại hôn, nó vì muốn trút giận mà quỳ lạy Ý Quý phi ngay trước mặt ta, còn kéo nàng ta cùng Hoàng đế đi xem kịch một cách thân mật.
Ta đứng cách đó không xa, hứng chịu những ánh nhìn soi mói của cung nữ và thái giám, cảm thấy cả đời mình giống như một trò cười.
Ngày hôm sau, theo tổ chế, ta phải đến Tiềm Long Sơn để cầu phúc cho tân hôn Thái tử.
Chẳng ngờ giữa đường lại gặp phải lũ bùn đá, cả người lẫn xe ngựa đều rơi xuống vực sâu.
May nhờ ông trời rủ lòng thương, ta may mắn thoát chvết.
Khi bò ra từ đống xvác chvết, trong đầu ta bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc.
Dẫu sao những ngày tháng trước kia cũng chẳng có ai quan tâm đến ta.
Chi bằng nhân lúc này mà tử độn, sống lại một đời mới thì sao?
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 611
Tác giả: NAM TƯỜNG