
Sau khi gã đàn ông thứ bảy thắt lưng quần bước ra từ phòng mẫu thân,
Phụ thân ta đang ôm ấp hoa khôi mới được sủng ái, thưởng thức vẻ nh ếch nh ác của mẫu thân:
"Trước kia nàng tự phụ là thiên kim thế gia, không coi trọng xuất thân thanh lâu của Oanh Oanh."
"Nay thân thể này của nàng không biết đã bị bao nhiêu kẻ nhìn qua, chạm vào, cũng nên đồng ý để ta cưới Oanh Oanh làm bình thê rồi chứ."
Lần này, mẫu thân không hề cãi vã, cũng không làm loạn,
chỉ lặng lẽ ném chiếc ngọc bội định tình năm xưa phụ thân tặng vào chậu than.
Ngày hôm sau, phụ thân rầm rộ đón Tô Oanh Oanh về phủ,
lễ thành hôn còn long trọng hơn cả lễ cưới của mẫu thân năm đó.
Khi yến tiệc đang lúc cao trào, đột nhiên từ trên trời rơi xuống một xấp tranh vẽ.
Đập vào mắt chính là xuân cung đồ của mẫu thân ta khi không một mảnh vải che thân.
Ta cố hết sức xé bỏ, che đậy, nhưng vẫn không thể ngăn được ánh mắt giễu cợt của đám đông.
Phụ thân giận dữ quát: "Đã thích khoe khoang phong lưu như vậy, thì bổn tướng quân sẽ cho nàng khoe cho đủ!"
"Người đâu! Lôi phu nhân lên Mỹ Nhân Đài!"
Ta gào khóc lao đến ngăn cản, nhưng bị ma ma bịt miệng lôi ra ngoài.
Trước lúc rời đi, ánh nhìn cuối cùng.
Ta nhìn thấy rõ ràng, con số trôi nổi trên đầu mẫu thân chỉ còn lại ba ngày.
Ta biết, ta sắp vĩnh viễn mất đi người rồi.
Thể loại: Cổ Đại,Ngược Nữ,Vả Mặt,Trả Thù
✅ Truyện đã hoàn thành
Thích ăn dưa hấuTổng số chương: 6
Lượt xem: 1,463