
Mỗi dịp Thất tịch, Hoàng hậu nương nương đều đem Phù Quang Cẩm do Giang Nam Chức Tạo Ty chế tạo ban thưởng cho gia quyến của triều thần.
Thứ Phù Quang Cẩm đó sáng lấp lánh, mịn màng mềm mại, dùng làm váy là đẹp nhất.
Muội muội cực kỳ yêu thích.
Hai cuốn phụ thân có được, đều là của muội ấy.
Ngay cả Thẩm Phách - thanh mai trúc mã lớn lên cùng ta, cũng bưng phần thưởng đến, dâng trước mặt muội muội, tùy ý muội ấy lấy dùng.
Phù Quang Cẩm năm nay Thẩm Phách đưa tới là một cuốn hoa văn Vạn tự màu trắng ngà.
Ta vừa nhìn liền động tâm, ngày đêm mong nhớ.
Ta nói với muội muội: "Muội muội, mảnh vải thừa sau khi muội may váy xong, hãy cho ta nhé."
"Ta làm một đôi giày để đi."
Những năm trước, mảnh vải thừa sau khi muội muội may váy đều tiện tay ban thưởng cho hạ nhân.
Nào ngờ, lời ta vừa dứt, muội muội liền nổi giận, vươn tay hất cuộn Phù Quang Cẩm quý hơn vàng trên bàn rơi xuống đất.
Oà lên một tiếng, vừa khóc vừa chạy vụt ra ngoài.
Chén trà trong tay mẫu thân nhắm thẳng vào ta ném tới.
"Nghiệt chướng, ngươi cứ phải làm nh//ục muội muội ngươi như vậy sao?"
M//áu tươi từ trán ta chậm rãi rỉ xuống.
Thanh mai trúc mã Thẩm Phách lại càng quở trách ta: "Hẹp hòi!"
Ta không hiểu, bốn cuốn Phù Quang Cẩm, ta chỉ xin một mảnh vải thừa để làm mặt giày, sao lại thành ra làm nhục muội ấy?
Hôm đó, ta viết thư cho Trấn Tây Hầu: "Tiểu Hầu gia, ngài còn bằng lòng cưới ta không?"
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
MẬP Ú HAY ĂNTổng số chương: 6
Lượt xem: 5,148
Tác giả: THƯƠNG HẢI MINH NGUYỆT