
Vào đúng ngày thọ thần của mẫu thân, phụ thân dẫn theo vợ lẽ và con gái riêng của ông ta nghênh ngang bước vào phủ.
Đứa con gái ấy dâng lên một tấm bùa bình an làm quà mừng thọ.
Mẫu thân lặng lẽ nhận lấy, ngay đêm đó bà đã tr eo cổ t ự t ận.
Vậy nên vào ngày thành thân, ta đã nói với phu quân Tạ Hoài An rằng, nếu sau này chàng thay lòng đổi dạ, chỉ cần tặng ta một tấm bùa bình an là đủ.
Hắn khẽ hôn lên trán ta, hứa hẹn rằng:
"Từ nay về sau, trong phủ tuyệt đối không được xuất hiện bất cứ thứ gì liên quan đến bùa bình an."
Năm năm trôi qua, từ một thư sinh xanh mét, hắn đã thăng tiến đến chức Thủ phụ đương triều, quyền nghiêng thiên hạ.
Việc đầu tiên hắn làm chính là trục xuất phụ thân ta cùng mẹ con ả vợ lẽ kia ra khỏi kinh thành.
Giây phút đó, trong lòng ta trào dâng một loại tình cảm, gọi là sinh tử chẳng phụ nhau.
Thế nhưng nửa năm sau, đúng vào ngày giỗ của mẫu thân, ta lại bắt gặp hắn đang cùng một nữ nhân vai kề vai khắc bùa bình an.
Tiêu Tế Nguyệt, nữ nhân từng bị hắn đuổi khỏi kinh thành, đứa con riêng của ả vợ lẽ đã tặng mẫu thân ta tấm bùa bình an năm ấy.
Lúc này, nàng ta đang đứng cạnh hắn với thái độ vô cùng thân thiết.
Ngàn vạn lời chất vấn còn nghẹn lại nơi cổ họng chưa kịp thốt ra, nam nhân kia đã mở lời trước, giọng điệu hờ hững:
"Tế Nguyệt dù sao cũng là muội muội của nàng, những năm qua ở ngoài kinh thành chịu đủ cực khổ, cũng coi như đã trả xong nợ cũ."
"Nay muội ấy tự tay khắc tấm bùa bình an này tặng nàng, xem như là lễ tạ lỗi."
"Ân oán ngày xưa, cứ thế bỏ qua đi."
Ta nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng lặng lẽ quay lưng.
Ta chưa bao giờ có muội muội.
Và kể từ hôm nay, ta cũng không cần có phu quân nữa.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 6
Lượt xem: 37,411
Tác giả: SƠN NẠI