
Ôn Phù từ nhỏ đã phóng khoáng chê Tiểu Tướng quân Tiêu Nhạn Xuyên bị mù, không chịu gả.
Ngày thành hôn chỉ để lại một phong gia thư rồi bỏ nhà ra đi.
Cha mẹ ta rớt lệ cầu xin ta thay gả.
"Mẹ, con thành thân rồi còn có thể hằng ngày đọc y thư, nếm trăm loại cỏ không?"
"Có thể, Tiêu gia là nhà thanh lưu, nhất định sẽ không hà khắc con dâu."
"Mẹ, con thành thân rồi còn có thể thường xuyên về thăm cha mẹ không?"
"Có thể, Tiểu Tướng quân Tiêu Nhạn Xuyên tính tình rộng rãi ôn hòa nhất."
"Mẹ, con thành thân rồi, cha mẹ sẽ vui lòng không?"
Mẹ ta nhìn ta, khẳng định gật đầu.
Ta không hiểu sao mắt lại cay xè, nhưng vẫn mỉm cười ngọt ngào.
"Chỉ cần cha mẹ vui lòng, A Chỉ liền vui lòng."
"Con gả."
Vậy mà hôm sau, quay về nội đường, ta kinh ngạc phát hiện cha mẹ và Ôn Phù đang ngồi cùng nhau nhúng lẩu thịt dê ấm nóng.
Cha mẹ ta vẫn như thường lệ, ân cần gắp thức ăn cho nàng.
"Phù Nhi, nhờ có nhị muội con nghe lời hiểu chuyện."
"Ta và cha con không tốn bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, liền dụ được nó lên kiệu hoa."
"Lần này, coi như vừa lòng con rồi chứ?"
Thể loại: Chữa Lành,Ngọt,Cổ Đại,Ngôn Tình,Nữ Cường,Sủng
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 9
Lượt xem: 39,583
Tác giả: TỎI NHỎ ĐẦU HÓI