
Khi ta giẫ m Yến Tuân dưới chân, trong tay hắn vẫn còn nắm chặt chìa khóa đối bài của ta.
"Trưởng tỷ, mẹ nói đúng, tỷ sớm muộn gì cũng phải gả đi nơi khác, cơ nghiệp của Hầu phủ này chỉ có thể do ta, một nam tử như ta kế thừa."
"Tỷ cứ chiếm giữ chìa khóa không buông, rốt cuộc là có ý đồ gì!"
Ta nhìn đứa em ruột đã bị kế mẫu nuông chiều đến hỏng bét này, đáy mắt tràn đầy giễu cợt.
Ta dùng lực ở chân, đ á thẳng cả người hắn vào hồ sen vừa mới đóng một lớp băng mỏng.
Nước hồ lạnh thấu xương, hắn đi ên cuồng gào thét vùng vẫy trong đó.
Kế mẫu nghe tiếng chạy đến, gào khóc thảm thiết: "Tuy Tuy à, Tuân Nhi là em ruột của con, sao con có thể ra tay độc á c như vậy? Nếu Hầu gia mà biết được..."
"Nếu ta biết thì đã sao!"
Cha ruột của ta mặc quân phục sải bước vào sân sau, tay cầm một chiếc roi ngựa vương vệt m áu.
Ông chẳng thèm liếc nhìn kế mẫu lấy một cái, chỉ vào Yến Tuân đang ở dưới hồ quát lớn: "Lôi nó lên cho ta, treo lên cây mà đ ánh!"
"Đến cả chủ tớ, ch ó dữ mà cũng không phân biệt được, Hầu phủ ta không chứa loại ng u xuẩn không có não như nó!"
Thể loại: Gia Đình,Sảng Văn,Trả Thù,Nữ Cường
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 11,545
Tác giả: CỐ NGHIÊN NHẤT