
Sau khi nghỉ hưu, chồng tôi đòi chia tiền kiểu AA với tôi.
Ông ta nói:
"Sau này mấy việc vặt như giặt giũ nấu nướng tôi tự làm được, không cần cô quản."
"Tôi nuôi cô cả đời rồi, thật sự nuôi không nổi nữa. Nếu cô không sống nổi thì đi tìm con gái mà dựa, dù sao tôi cũng không bỏ ra một đồng nào cho cô nữa đâu."
Đấy có phải tiếng người không?
Cái lão già khốn nạn này sao có thể mặt dày vô sỉ đến thế chứ?
Rõ ràng là tôi ở nhà cày ruộng nuôi heo, chăm sóc bố mẹ chồng, ông ta mới yên tâm đi làm bên ngoài. Lương hưu đó vốn dĩ cũng có phần của tôi, thế mà sao cuối cùng lại thành ông ta nuôi tôi?
Đã không sống nổi với nhau nữa thì cố quá cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên tôi đề nghị ly hôn.
Chồng tôi liếc xéo tôi một cái:
"Cô khôn thật đấy, học đòi người ta ly hôn để chia một nửa tiền tiết kiệm của tôi à? Tôi nói cho cô biết, bớt mơ mộng hão huyền đi!"
Tôi...
Tôi lao vào đánh nhau với ông ta.
Kết cục là cả hai cùng lăn xuống cầu thang.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về cái ngày bà mai đến nhà.
Thể loại: Chữa Lành, Nữ Cường, Niên Đại, Vả Mặt, Trọng Sinh
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 50,373
Tác giả: QUANG TUỲ ẢNH ĐỘNG