
Chiếc vòng ngọc cẩm thạch xuân đới thái tôi tặng mẹ dịp Trung thu, hôm sau đã bị sứt một miếng.
Mẹ tự trách mình, vỗ mạnh vào đùi.
"Mẹ đúng là đồ hậu đậu, cả đời chẳng bao giờ học được cách nhẹ nhàng!"
Tôi xót xa vô cùng.
Lại mua cho mẹ một chiếc ngọc bích đế vương, định giấu đi để tạo bất ngờ cho mẹ.
Giấu ở đâu đây nhỉ?
Tìm kiếm khắp nhà một hồi, tôi bất chợt thấy một bức vẽ cũ được bọc trong lớp ni lông.
Nét vẽ thô sơ, phong cách ngây thơ, góc dưới bên phải còn viết:
【Ngày 1 tháng 10 năm 2001, chúc mẹ Trung thu vui vẻ — Trương Gia Hạo.】
Đến lúc này tôi mới hiểu ra —
Bức vẽ từ thời mẫu giáo của em trai mẹ giữ gìn rất cẩn thận.
Còn chiếc vòng ngọc tôi tặng mẹ lại tùy tiện làm sứt mẻ.
Thì ra mẹ không phải không biết trân trọng, mẹ chỉ không trân trọng tôi mà thôi.
Vừa khóc, tôi vừa ôm chiếc ngọc bích đế vương trở về nhà mình.
Thể loại: Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt,Hiện Đại,Gia Đình
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 9
Lượt xem: 293
Tác giả: KHƯƠNG TẢO TẢO