
Đêm tân hôn, ta cùng "phu quân" m/ây m/ưa suốt đêm.
Đến khi trời sáng mới biết, phu quân thật sự của ta say bất tỉnh nhân sự ở gian ngoài.
Mà kẻ đã gi/ày v/ò ta cả đêm, vội vã rời đi trước lúc rạng đông lại là một gã xa lạ.
Sau khi tỉnh lại, phu quân hờ hững nói: "Không cần bận tâm làm gì."
Nhưng từ đó về sau, y chưa từng đặt chân vào phòng ta nửa bước.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi với ta khoan dung, nhưng chẳng một ai chịu đòi lại công đạo cho ta.
Mười lăm năm sau đó, y đóng quân nơi biên ải, ta một mình gồng gánh Hầu phủ, tâm huyết cạn kiệt, tích tụ thành bệnh.
Khi thân x/ác đã tiều tụy, ta vô tình nghe được lời mật đàm của cha mẹ chồng.
Mới hay y sớm đã lập gia thất nơi quan ngoại, con cái đủ đầy.
Kẻ hủy hoại trong trắng của ta năm đó, chính là đệ đệ ruột của ả vợ lẽ bên ngoài kia.
Đêm đó, y đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên cho phép mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì ả đàn bà kia nói:
"Hủy hoại nàng ta, chàng mới thực sự được tự do."
Ta căm h/ận tột cùng, âm thầm bán sạch gia sản nhà chồng, thuê tử sĩ, chạy vạn dặm, m/áu nhuộm đỏ cả dinh thự nơi quan ngoại của y.
Ngày nhận được hung tin, ta ngửa mặt cười to, ho ra ngụm m//áu cuối cùng rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa Hầu phủ.
Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm tân hôn ấy.
Nến đỏ lung linh, nhạc hỷ chưa dứt.
Ngoài cửa, tiếng bước chân mang theo vẻ cợt nhả đang tiến lại gần.
"Nương tử, ta tới đây..."
Ta nhếch môi cười, lặng lẽ nắm chặt chiếc kéo trên bàn trang điểm.
Thể loại: Cổ Đại,Nữ Cường,Sảng Văn,Vả Mặt,Trọng Sinh
✅ Truyện đã hoàn thành
MẬP Ú HAY ĂNTổng số chương: 6
Lượt xem: 2,934
Tác giả: TÁO BẠO TIÊN TRANH