
Thái tử Phi lại một lần nữa vì ham chơi mà làm sảy đứa nam thai vừa mới thành hình trong bụng.
Hoàng hậu bất chấp sự phản đối của Thái tử, sắc phong ta làm Trắc phi của Thái tử.
Ngày đại hôn, Thái tử Phi một roi quất thẳng vào mặt ta: "Con gái nhà họ Thôi các ngươi không tìm được nam nhân nào sao? Nhất quyết phải cư//ớp phu quân của người khác?!"
Thái tử nói Thái tử Phi lòng có uất kết, ta đã không biết xấu hổ chen vào giữa y và Thái tử Phi, thì chịu chút ủy khuất cũng đáng đời.
Phụ mẫu ta đương trường chấn nộ, Bác Lăng Thôi thị ta là đại tộc trăm năm, môn sinh cũ dưới trướng khắp nơi, nếu không có Ý chỉ của Hoàng hậu, hà cớ gì ta phải gả vào Hoàng gia làm thiếp?
Họ kéo ta đòi đi tìm Hoàng thượng để từ hôn, nhưng ta đã ngăn cản họ.
Trái lại, khi Hoàng hậu trách mắng Thái tử Phi, ta lại đích thân đứng ra cầu xin cho nàng ta.
"Tỷ tỷ đột nhiên mất con, lòng có uất kết là điều khó tránh khỏi."
"Điện hạ đối xử với tỷ tỷ tình sâu nghĩa nặng, Thục Nhi đã là Trắc phi, chịu chút ủy khuất cũng là điều nên làm."
Một nữ nhân nanh vuốt, lòng không có thành phủ, ta còn chẳng thèm để vào mắt.
Ta gả vào Thái tử phủ, tuyệt đối không phải vì tranh sủng ghen tuông.
Điều ta muốn, là quyền hành trong tay, là cuộc đời ta không còn bị bất cứ ai tùy ý định đoạt kia.
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Cung Đấu,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 8,045
Tác giả: HỨ LỰU NIÊN