Bìa truyện

CẢ TRIỀU ĐÌNH NỢ TA


Phụ thân ta nói hạng người tâm lý u ám như ta là thích hợp làm quan nhất.

Thế là ông để ta nữ cải nam trang bước lên triều đường.

Phụ thân ta nói chuẩn không cần chỉnh, bởi vì ta vừa mở mắt ra đã cảm thấy cả thế giới này đều nợ mình.

Hộ bộ Thượng thư - cái tảng đá ngáng đường này sao còn chưa chếc đi, làm trễ nải đường thăng quan của ta.

Thừa tướng - con hổ dữ chặn đường kia sao cũng không chếc đi, làm trễ nải việc ta lưu danh thiên hạ.

Khi ánh mắt âm hiểm của ta dời sang vị ngồi trên long ỷ kia, Tân đế gương mặt tuấn tú trắng bệch, giọng nói run rẩy:

"Ái khanh, trẫm... trẫm cũng phải chếc sao?"

1.

Từ nhỏ ta đã cảm thấy tất cả mọi người đều nợ mình.

Phụ thân nợ ta một cái "khối thịt thừa", bởi vì ông cứ luôn miệng bảo nếu ta là nam nhi thì đã tiễn ta tới thư thục rồi.

Thế là năm sáu tuổi năm ấy, ta cầm đcao lăm lăm hướng về phía phụ thân.

Nếu ông đã cảm thấy cái thứ kia quan trọng đến thế, vậy thì ta mượn của ông dùng tạm vậy.

Phụ thân nhìn cái quần trong suýt chút nữa bị đcâm thủng, ngay đêm đó đã mời cho ta một vị tiên sinh.

Thanh Dương tiên sinh học vấn uyên thâm, biết gì nói nấy, không giấu diếm điều gì.

Nhưng ta vẫn cảm thấy lão nợ ta cái gì đó.

Thế là ta đóng gói lão già tiễn đi khoa cử, hiện tại đã làm tới chức Lại bộ Thượng thư, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm là lại đàn hạch phụ thân ta.

Đây mới đúng là người thầy tốt của ta nha.

Phụ thân cảm thấy kẻ tâm lý u ám như ta thực sự rất hợp với quan trường, thế là để ta đội danh nghĩa của ca ca dấn thân vào chốn triều đình.

Phụ thân nói nước trong kinh rất sâu, không giống như biên thành, huống hồ Tân đế vẫn để ông nắm binh quyền.

Cho nên cần một kẻ có tâm cơ.

Phụ thân bảo ta hãy giữ vững tác phong ưu tú, nhưng ông không ngờ rằng, ta lại càng biến thái hơn.

Ta trực tiếp coi những gì người khác đạt được là mất mát của chính mình.

Lão Hộ bộ Thượng thư kia đến sổ sách còn tính không xong, ai tặng tiền cho lão, lão liền phê chuẩn ngân sách cho kẻ đó.

Chỉ riêng việc Công bộ sửa đường mà đã phê chuẩn tới tám lần!

Hộ bộ Thượng thư ăn đến mức bụng phệ eo tròn, mỗi ngày lên triều đều che khuất ta không còn kẽ hở.

Một lão già béo ị chẳng biết làm gì ngoài tranh công mà lại được Bùi Hột khen tới năm câu?

Trong khi lời khen dành cho ta chỉ có năm chữ!

Ta đứng trong bóng râm của Hộ bộ Thượng thư, bàn tính nhỏ trong lòng gõ vang liên hồi.

Cuối cùng, vào một đêm trăng thanh gió mát, ta đã đem toàn bộ tội chứng tham ô của Hộ bộ Thượng thư dâng lên Tân đế Bùi Hột.

Bùi Hột hỏi ta muốn gì.

"Thăng quan?"

"Bạc tiền?"

"Tư thù?"

Trong lòng ta thầm chê Bùi Hột thiển cận.

"Khởi bẩm Bệ hạ, sổ sách của Hộ bộ là do thần tính, dựa vào đâu mà Hộ bộ Thượng thư vừa đóng quan ấn xuống là triều đình trên dưới đều khen ngợi lão?"

Bùi Hột gãi đầu: "Chỉ vì thế thôi sao?"

Ta gật đầu: "Thần rõ ràng là người tính toán sổ sách giỏi nhất, dựa vào đâu mà lão làm Hộ bộ Thượng thư?"

Vẻ hoang mang trên mặt Bùi Hột càng đậm: "Nhưng lật đổ lão thì ngươi cũng không làm được Hộ bộ Thượng thư."

Ta tiếp tục gật đầu: "Thì đã sao?"

"Kẻ tiếp theo lên mà còn tham, thần lại tấu tiếp."

Ta sẽ đứng trong bóng tối nhìn chằm chằm vào từng người một!

Mặc dù thầy ta nói đây gọi là đàn hạch.

Ngày hôm sau, ta từ Hộ bộ Lang trung thăng lên làm Hộ bộ Thị lang.

Nhưng những ngày làm Hộ bộ Thị lang cũng chẳng dễ chịu gì, mỗi ngày đều có sổ sách tính không hết.

Sổ sách dịp cuối năm lại càng chất cao nửa người.

Chết tiệt!

Ông trời nợ ta sáu canh giờ!

Ta còn chưa ngủ, dựa vào cái gì mà trời đã sáng!

Ta mang theo đầy mặt oán khí lên triều, trong lòng lại đang tính toán nên mách lẻo về ai.

Công bộ Thượng thư vừa mở miệng đã nói lại muốn vì Bệ hạ mà đại hưng thổ mộc, tu sửa cung điện.

Mông Bệ hạ dát vàng chắc, mà còn phải dùng gỗ kim ty nam?

Vị Hộ bộ Thượng thư mới nhậm chức vừa định đóng dấu phê chuẩn bạc thì khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn ta: "Khương Thị lang, khoản bạc này có thể phê không?"

Ta không hiểu tại sao Hộ bộ Thượng thư lại khách sáo như vậy.

Thầy ta bí mật giải đáp cho ta rằng, đêm trước ta vừa vào cung, ngày hôm sau vị Hộ bộ Thượng thư tiền nhiệm đã bị tịch thu gia sản.

Bằng chứng thép mà Bệ hạ đưa ra lại chính là sổ sách ngầm của Hộ bộ.

Hiện tại Hộ bộ từ trên xuống dưới đều tưởng ta là nhãn tuyến mà Bệ hạ cài vào.

Ai thèm nhìn sổ sách ngầm của bọn họ chứ?

Đó đều là do ta thức trắng đêm này qua đêm khác tự mình tra ra đấy chứ!

Sao lại thành làm áo cưới cho Bùi Hột rồi?

Chếc tiệt!

Bùi Hột cũng nợ ta!

Thể loại: Cổ Đại, Chữa Lành, Nữ Cường

✅ Truyện đã hoàn thành

Tác giảĐồng Đồng

Tổng số chương: 9

Lượt xem: 9,121

Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT

Chưa có bình luận nào.