
«Choang--»
Chiếc cuốc sắt đ ập mạnh vào vại gốm.
Nước tương màu nâu sẫm trào ra, mùi thơm nồng nàn lập tức lan tỏa khắp sân phơi.
Đó là số tương ủ lâu năm ông nội truyền lại, đã được niêm phong suốt ba mươi năm qua.
Cha tôi vừa mới mất, thi hài còn chưa kịp lạnh, bác cả đã dẫn người đến đập phá cửa tiệm.
Tôi vớ lấy chiếc đòn gánh gỗ dâu sau cửa – món đồ cha đã dùng cả đời, hai đầu đều bóng loáng.
Tôi nện mạnh chiếc đòn gánh xuống trước mặt bác cả.
Một tiếng «bịch» trầm đục vang lên, bụi bặm bay mù mịt.
«Đòi ph á à?» Tôi nhìn bác cả, giọng hơi run nhưng lưng lại thẳng tắp, «Được.»
«Vậy thì bước qua x ác tôi trước đã.»
Tôi nắm chặt chiếc chìa khóa đồng cha đưa trước lúc lâm chung, cảm giác như bầu trời đang sụp đổ.
Nào ngờ, một người đàn ông đứng sau đám đông bước ra, kẻ miệng luôn ra rả đòi phá tiệm nhà tôi để xây nhà máy, sau này lại là người bầu bạn cùng tôi trông coi những vại tương ấy cả một đời.
Thể loại: Chữa Lành,Niên Đại,Nữ Cường,Ngọt,Ngôn Tình
✅ Truyện đã hoàn thành
Thích ăn dưa hấuTổng số chương: 7
Lượt xem: 113
Tác giả: SƠ TRÌNH