
Ta vốn là kẻ khờ khạo từ trong trứng nước.
Năm hai tuổi, lần đầu tiên ta tiến cung đã đuổi theo Hoàng thượng đòi b//ú sữa.
Chỉ vì nhũ mẫu từng nói rằng nam nhân cũng có b//ầu ng//ực.
Năm bốn tuổi.
Ta dán mắt vào hạ bộ của Tín Vương, bảo rằng chỗ đó của hắn chắc chắn có khối u rồi, nhất định phải cắt đi thôi.
Hắn sợ hãi đến mức òa khóc nức nở.
Năm năm tuổi.
Ta chống nạnh nói: 'Phụ thân thường vỗ m//ông mẫu thân rồi bảo mẫu thân là đồ hư hỏng nhỏ còn gì'.
Phụ thân ta, một đời đại nho, trước mặt mọi người mà đỏ cả mặt.
Đến lễ Cập kê của ta, Thái tử đích thân tới cửa.
Phụ thân khen ngợi tỷ tỷ và nhị ca hồi lâu, cuối cùng mới tới lượt ta.
Ta háo hức dỏng tai chờ đợi.
Chỉ nghe người trầm ngâm hồi lâu: 'Tiểu nữ A Như khờ dại, thật là...'
Thái tử nở nụ cười khách khí: 'Thái phó quá khiêm tốn rồi, tiểu thư thuần chân, đáng yêu, quả là hiếm thấy'.
Sau bức bình phong, ta tự hào đến mức búi tóc trên đầu cũng muốn dựng đứng cả lên.
Thái tử khen ta đó nha!
Về sau, lời này lại bị đồn thành Thái tử ngưỡng mộ ta.
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Ngọt,Ngôn Tình
✅ Truyện đã hoàn thành
Đồng ĐồngTổng số chương: 7
Lượt xem: 1,481
Tác giả: ĐANG CẬP NHẬT