
Ta vì báo ơn đã vào Hầu phủ, từng bị chỉ định làm thông phòng cho Thế tử, kẻ có đôi chân t//àn ph//ế.
Đêm đầu tiên, mắt hắn đỏ ngầu.
"C/út! Dám leo lên giường, ta sẽ lấy mạng ngươi!"
Một tháng sau.
Hắn đi vệ sinh cũng bắt ta dìu, xong việc còn sai bảo ta giúp hắn lau rửa.
Ta sợ tính khí thất thường của hắn, cố gắng đóng vai một nha đầu ngốc nghếch, lầm lì, lời nói cũng nghe không hiểu.
Ta sắc thuốc cho hắn uống, châm cứu xoa bóp giúp hắn chữa bệnh.
Ba năm sau, thân thể hắn hồi phục, tái xuất chiến trường, bách chiến bách thắng.
Ngày hắn được phong hầu bái tướng.
Hắn lại lén lút lẻn vào, bỏ thứ gì đó vào trà của ta.
Bị ta bắt quả tang, Lân Tuyên Lễ chẳng hề tỏ ra hổ thẹn, ngược lại còn cư//ớp lấy chén trà đó tự mình uống cạn.
Chỉ một lát sau, dược tính phát tác.
Hắn dùng vẻ mặt nhẫn nhịn đè ta xuống giường, giọng nói run rẩy đầy u//y hi//ếp.
"Mau ngồi lên, nếu không ta sẽ lấy mạng ngươi--"
Thế nhưng, hắn vẫn còn có bạch nguyệt quang là thanh mai trúc mã mà hắn không thể nào quên.
Hôn phu thất lạc nhiều năm của ta cũng đã tìm đến.
Thế là ta lặng lẽ đẩy hắn ra.
Thành thật nói.
"Không được đâu, ta phải về quê thành thân rồi."
Thể loại: Cổ Đại,Chữa Lành,Nữ Cường,Vả Mặt
✅ Truyện đã hoàn thành
MẬP Ú HAY ĂNTổng số chương: 6
Lượt xem: 2,732
Tác giả: LÃN VÂN OA